Cái giá đắng chát cho nhà người yêu khi đã ruồng bỏ tôi năm đó - Trang tin tức của các nhân vật nổi tiếng, bí quyết kinh doanh, bí quyết làm giàu, nghĩ khó để thành công

Cái giá đắng chát cho nhà người yêu khi đã ruồng bỏ tôi năm đó

14-04-2016
Bởi: Tỷ phú trẻ tuổi Có: 0 bình luận 292 lượt xem

Ngày tôi và Minh yêu nhau, khi đó cả hai còn quá trẻ khi ấy tôi học năm 3 còn anh học năm 4. Khi anh đi làm được 1 năm, tức là lúc đó tôi học năm cuối và trong 1 lần bên nhau tôi đã dính bầu. 1 đứa con gái còn quá trẻ như tôi khi ấy thực sự rất sợ, tôi còn chưa tốt nghiệp. Khi cái thai được gần 3 tháng tôi và anh đưa tôi về nhà thưa chuyện với bố mẹ anh.

nguoi-yeu-doi-chia-tay-khi-biet-gia-dinh-toi-giau-co_1392109
Nhà anh rất giàu và dĩ nhiên bố mẹ anh khó chấp nhận 1 đứa con dâu chưa cưới đã chửa như tôi. Tôi còn nhớ như in ánh mắt, lời nói đầy sỉ nhục cay nhiệt từ miệng mẹ của anh. Anh cũng quỳ xuống van xin bố mẹ tổ chức đám cưới nhưng lúc đó bà ấy chỉ nói:

Tao không cần đứa cháu này, mày có bầu thì đi mà bỏ đi. Cái nhà này không phải ai muốn bước vào cũng được đâu, đặc biệt là những đứa con gái không có giáo dục như mày.

Tôi câm lặng vừa khóc vừa bỏ về, khi Minh chạy theo tôi thì bị bố mẹ giữ lại không cho đi. Sau hôm đó anh bị giam ở nhà để tôi tự vật lộn với nỗi đau và sự sợ hãi. Tôi còn chưa tốt nghiệp nếu bố mẹ biết được thì tôi sẽ sống sao đây? Nhưng bảo tôi bỏ con tôi cũng không làm được vì thực sự tôi yêu Minh rất nhiều.

lam-me-don-than-mdt

Cũng may cơ địa tôi không nhanh nổi rõ bụng, còn 3 tháng nữa là tốt nghiệp tôi đành bó bụng đi học, chọn những chiếc áo rộng để mặc. Đêm đêmtôi sống trong sợ hãi khóc đến mòn mỏi, tôi nhớ anh nhưng tôi lại không muốn gặp lại Minh nữa. Vì sau hôm đó mẹ của anh còn đích thân đến gặp tôi ném vào mặt tôi ít tiền bảo tôi đi phá thai đi và đừng bao giờ gặp con trai bà nữa vì Minh sắp cưới vợ.
Tôi sốc tột độ bỏ về và không cầm số tiền đó. Tôi đã phải chuyển chỗ ở cắt đứt liên lạc với người yêu. Mỗi lần nghĩ đến quãng thời gian ấy tôi lại ứa nước mắt ra. Dịp đó thi tốt nghiệp xong tôi bỏ vào Nam nơi không ai biết tôi. Tôi vào đó sinh con và ở chung với chị họ, sau khi con được mấy tháng tôi mới thú nhận với gia đình. Bố mẹ buồn khóc rất nhiều nhưng vì  thương tôi nên ông bà động viên rằng mọi thứ cũng qua thôi con. Tôi làm mẹ đơn thân, cũng có nhiều người đến bên tôi nhưng tôi không dám mở lòng.

1410836523-mecon4-68d82.1
Mẹ con cùng nhau cố gắng sống vui vẻ qua ngày, bố mẹ cũng giúp đỡ tôi rất nhiều. Khi con tôi được 4 tuổi thì hai mẹ con chuyển về Hà Nội làm việc. Tôi may mắn được tuyển dụng vào 1 công ty lớn nên cũng đủ tiền cho con trai đi học và trang trải tiền sinh hoạt. Nhiều lần tôi cũng nhớ về bố nó, nhưng rồi lại gạt đi vì chúng tôi không có duyên hơn nữa anh ta cũng không đi tìm mẹ con tôi đã vậy còn đi lấy vợ sớm nữa.
Rồi 1 hôm vô tình gặp lại người bạn cũ, cô ấy nói với tôi Minh đã kết hôn cách đây 3 năm cuộc hôn nhân do bố mẹ sắp đặt. Nhưng cách đây hơn 1 năm anh ấy bị tai nạn và bị cưa 1 chân cũng không có khả năng làm bố nữa. Nhà anh ấy chỉ mỗi anh ấy là con trai, còn cô vợ mới chỉ sinh được đứa con gái, thấy chồng ốm đau như thế cô ta cũng vùng vằng đòi ly hôn. Tôi nghe chuyện cũng thấy chua xót, nhưng có lẽ đó là quả báo cho những việc bố mẹ anh đã làm.
Từ hôm đó tôi nghĩ đến Minh nhiều hơn, tôi không còn trách giận anh mà chỉ thấy thương anh. Bẵng đi tầm 4 tháng, bỗng 1 hôm tôi thấy mẹ người yêu cũ đứng trước cổng nhà nơi mẹ con tôi đang ở. Tôi giật mình nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh nhìn bà ta:
Bà tới đây có việc gì?
Bỗng dưng bà ta quỳ xuống xin lỗi tôi rồi nói:

Bác sai rồi, bác biết tội bác đáng chết nhưng xin cháu hãy thương lấy thằng Minh. Hãy cho gia đình bác 1 cơ hội sửa sai, hãy cho nó được gặp con trai nó. Giờ đây suốt ngày nó chán nản đòi chết và luôn miêng gọi tên cháu. Bác sai rồi, xin cháu hãy làm ơn.

Bà về đi tôi không có gì để nói với bà cả, đứa con này không phải của anh Minh. Bà không nhớ bà đã đừng làm gì và nói những gì khi tôi mang thai đứa con của anh ấy sao? Bà không có tư cách đến đây cầu xin tôi đâu, những gì gia đình bà nhận lấy hôm nay là do quả báo cho những việc mà vợ chồng bà đã gây ra mà thôi. Tôi không mong anh ấy có chuyện gì, tôi cầu chúc anh ấy hạnh phúc. Nhưng chuyện đã đến nước này rồi thì chỉ biết trách bà mà thôi, trách bà quá vô tình bạc nghĩa. Xin bà để mẹ con tôi yên, đừng bao giờ đến đây nữa.

Tôi dắt con vào nhà khóa cửa lại, mặc kệ bà ta khóc lóc van xin hối lỗi. Tôi chỉ biết ôm con khóc, những lời đay nghiến, xúc phạm, ruồng rẫy, coi khinh của bà ta dành cho mẹ con tôi ngày trước có lẽ cả đời này tôi không thể nào quên được. Nhìn mặt đứa con ngây ngô mà tôi thấy xót xa vô cùng, tôi thực sự thương người yêu cũ… Nhưng tôi cũng rất căm hận bố mẹ anh ta, sau hôm ấy ngày nào bà ấy có quay lại mấy lần để nhìn mặt cháu và cầu xin tôi tha thứ. Tôi nên làm gì đây, tôi sợ mình sẽ mềm lòng xin hãy cho tôi lời khuyên, tôi nên làm gì lúc này.

Từ khóa: , ,

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC

Bình luận

Bạn có thể dùng các thẻ: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>